Quần vợt

09:24 10/12/2015
2016 là năm của Thế vận hội và là năm của "Grand Slam thứ 5", như nhiều người từng nhận định. Và với Murray, chức vô địch Davis Cup vừa rồi giống như một bước đệm cần thiết để bảo vệ tấm huy chương vàng Olympic mà anh giành được năm 2012.

 

Xét về thành tích chung, Andy Murray có thể vẫn còn thua kém Roger Federer và Novak Djokovic, song anh lại ăn đứt hai ông lớn trên về thành tích tại Olympic khi đăng quang ở nội dung đơn nam ở London 2012. Điều đáng nói là năm ấy, Murray đã hạ Djokovic ở bán kết và Federer ở chung kết.

Huy chương vàng Olympic không thua gì Grand Slam

Federer thừa nhận anh sẽ rất day dứt nếu kết thúc sự nghiệp mà không được một lần đăng quang ở Olympic. Djokovic cũng đặt Rio vào danh sách mục tiêu chinh phục của mình. Và không chỉ có họ, nhiều tay vợt lớn khác cũng sẽ đến Thế vận hội sang năm với tâm thế tương tự. Đó là lý do Davis Cup 2016 có thể sẽ ít được chú ý hơn giải năm nay, bởi mọi sự tập trung sẽ được dồn vào Olympic, chưa kể đến lịch thi đấu căng thẳng của ATP cũng sẽ tác động không ít.

Tuy nhiên, với những người muốn quảng bá cho Thế vận hội, việc Davis Cup bị thiếu quan tâm so với sự kiện 4 năm một lần là điều hoàn toàn có thể chấp nhận được. Sự đầu tư về cơ sở hạ tầng đủ cho thấy uy tín của môn quần vợt tại Thế vận hội. Chính phủ Brazil đã xây một sân vận động hoàn toàn mới và sẽ khánh thành trước khi Rio 2016 khởi tranh. Trước đó, người Anh từng đưa môn quần vợt tại London 2012 vào hệ thống sân cỏ tại Wimbledon và thành công rực rỡ với chiến tích của Andy Murray.

Năm ấy, Nadal là tay vợt duy nhất ngoài Big Four không thể góp mặt tại vòng bán kết bởi anh dính chấn thương đầu gối ngay từ đầu. Trong nhiều năm trước đó, môn quần vợt không được chú ý cho lắm, nhất là ở giải nam. Năm 2004, Nicola Massu giành huy chương vàng sau khi đánh bại Mardy Fish ở chung kết. Điều đáng nói là cả hai tay vợt ấy chưa bao giờ đi quá tứ kết Grand Slam. Bốn năm sau, Nadal giành huy chương vàng khi hạ Fernando Gonzalez, người mới đúng một lần lọt vào chung kết Grand Slam (nhưng thua). Quần vợt tại Olympic những năm ấy còn ít được các tay vợt lớn xem trọng.

Động lực cho các ngôi sao

Pete Sampras chính là người mang nặng tư duy ấy nhất. Với anh, quần vợt đơn giản là 4 Grand Slam. Hiếm hoi lắm anh mới tham dự Davis Cup, và Olympic cũng vậy. Roger Federer, một người bạn và là người kế tục Pete Sampras, thì khác. Ba năm trước, anh từng bảo sẽ còn chơi cho đến tận Olympic 2016 bởi đó là danh hiệu vẫn còn thiếu trong sự nghiệp của anh.

Djokovic lại càng không thể chấp nhận sự vô duyên ở sân chơi này, bởi hiện tại, anh đang ở đỉnh cao của sự nghiệp. "Một trong những ưu tiên ở mùa giải tới là giành huy chương vàng về cho đất nước. Tôi sẽ làm mọi thứ để đạt được điều đó”, Nole quả quyết. Năm 2010, Djokovic đưa Serbia vô địch Davis Cup lần đầu tiên. Năm ngoái, Federer là người hùng giúp Thụy Sĩ đăng quang cũng lần đầu tiên.

Còn tuần trước, Murray giúp Vương quốc Anh lên ngôi sau 79 năm chờ đợi. Nó là một chiến tích mang ý nghĩa lịch sử không khác gì hồi Murray đăng quang ở Wimbledon 2013. Rõ ràng, các tay vợt đã ý thức hơn tầm quan trọng của những giải đấu trong màu áo đội tuyển quốc gia như thế này, thay vì chỉ chăm chăm vào Grand Slam. Có thể động lực của Murray ở Rio 2016 không cao bằng Djokovic hay Federer, những người chưa lần nào đăng quang ở Thế vận hội. Nhưng sau những gì đã thể hiện, có thể thấy quyết tâm của anh là không hề nhỏ.

Vả lại, nếu không thể cạnh tranh với hai tay vợt trên ở Grand Slam thì chiến thắng ở Thế vận hội sẽ là màn trả thù không thể ngọt ngào hơn. Olympic chỉ diễn ra 4 năm một lần, chứ Grand Slam thì năm nào cũng có. Giành huy chương vàng Olympic, thật ra, khó hơn nhiều so với Grand  Slam. Giống như trong bóng đá, có những ngôi sao giành rất nhiều Champions League, nhưng chức vô địch thế giới cùng đội tuyển quốc gia thì vẫn chỉ là giấc mơ.

DNSG

Để lại một bình luận

Thông tin phản hồi (0)

Bài mới cùng mục

Thông tin Thể thao Việt Nam
- Trụ sở: P601, CT4 chung cư Booyoungvina, Mỗ Lao, Hà Đông

ttvn

Top