Bóng đá tổng hợp

17:46 18/12/2018
1. Jose Mourinho đang cô độc.

Đó là một buổi chiều thứ Ba của tháng Chín. Mourinho ngồi trên ghế cạnh cửa sổ tầng ba của khách sạn Lowry tại Manchester, Anh. Các trợ lý của ông đang gom túi và dây buộc còn các cầu thủ thì lấy dụng cụ vệ sinh. Ở tầng dưới là bầu không khí lễ hội tỏa ra từ một quán bar. Bên ngoài, chiếc xe bus Manchester United đậu bên cạnh rất nhiều cổ động viên đang mang hy vọng có thể bắt gặp một cầu thủ nổi tiếng nào đó.
Jose Mourinho Kẻ lang thang trong miền đơn độc hình ảnh
Jose Mourinho: Kẻ lang thang trong miền đơn độc
Mourinho đang chờ đợi. Một nhân viên bảo vệ đứng ở thang máy. Một vị khách rời khách sạn đã bấm nhầm nút và nhân viên bảo vệ phải bấm hộ. Vị khách ngẩng đầu lên và ngay lập tức nhận ra Mourinho. Anh ta hô lên “Thật là rác rưởi, Jose!” và cười.  Cảm xúc của Mourinho như thể ông vừa nếm thử một loại sữa hỏng vậy. Ông không làm gì cả, không nhìn vào điện thoại, không đọc báo. Ông đang ngồi một mình, nhìn vào vô định.
 
Thang máy lại mở một lần nữa. Ba nhân viên của Manchester xuất hiện. Mourinho vẫn không nhúc nhích. Chắc là phải 2 hay 3 tiếng đồng hồ như vậy rồi. Các nhân viên bắt đầu lúng túng. Cuối cùng Mourinho đứng dậy, ông chẳng xin lỗi gì về sự kỳ quặc của mình. Ông chỉ nhìn họ rồi đi xuống đến chỗ xe bus.
 
Tối nay lại có một trận đấu nữa. Một trận đấu, một show diễn, một cuộc trưng cầu dân ý về một trong những huấn luyện viên xuất sắc và gây tranh cãi nhất đang đưa một trong số những câu lạc bộ vĩ đại nhất vào vòng hỗn loạn mỗi ngày. Đội bóng trị giá 385 triệu USD của ông đang xếp thứ sáu trên bảng xếp hạng, họ vừa thua Brighton và Tottenham. Và trước Lễ Tạ ơn, họ gần như không còn dấu hiệu cho thấy có thể vô địch Premier League được nữa. Đây là cuộc sống của Mourinho lúc này. Ông ngồi ở hàng trên bên phải của xe bus, bên cạnh chẳng có ai.
Mourinho va Man Utd: Thay doi hay la chet?
 
Không lâu sau đó tại Old Trafford – Nhà hát của những giấc mơ, nơi Manchester United kỷ niệm chức vô địch Premier League thứ 20 và FA Cup lần thứ 12 – Mourinho đã chứng kiến các cầu thủ của ông ghi bàn mở tỷ số vào lưới đội hạng Nhất Derby County trong khuôn khổ League Cup. Ông đã thấy người học trò Frank Lampard, lúc này đang huấn luyện Derby, đội bóng bị đánh giá yếu hơn và rồi bất ngờ lội ngược dòng để dẫn trước một bàn. Khi Marouane Fellaini ghi bàn gỡ hòa trong thời gian bù giờ hiệp hai, ở đường biên Mourinho đấm vào không khí.
 
Trong suốt loạt luân lưu sau đó, Lampard đã đứng khoác tay với các trợ lý và cầu thủ của mình, họ chống chọi áp lực cùng với nhau. Còn Mourinho thì sao? Ông đứng sau đội bóng, đi lại chậm rãi và nhìn vào cầu môn nơi loạt sút diễn ra.
 
Derby County đã giành chiến thắng. Kẻ yếm thế đã giành chiến thắng trước gã khổng lồ. Người hâm mộ Manchester United một lần nữa lại la ó còn Mourinho tiếp tục thực hiện một cuộc phỏng vấn ngắn gọn trên truyền hình. Ông không ngần ngại (lại) bình luận thẳng thắn về một cầu thủ trong đội và tạo ra cuộc tranh cãi trên mạng xã hội.
Manchester United khoi dau kem coi: Khi su lien ket giua Mourinho va cau thu bi dut gay
 
Khi tất cả đã khép lại và những chiếc khăn giấy phủ đầy con đường Sir Matt Busby, Mourinho cùng các trợ lý vẫn ngồi trong sân vận động hàng giờ sau. Họ ở trong văn phòng của chiến lược gia người Bồ Đào Nha và phân tích chiến thuật cũng như các báo cáo trinh sát. Họ nói chuyện về các cầu thủ và trận đấu tiếp theo. 
 
Mãi đến sau nửa đêm (gần 1 giờ sáng), tất cả mới chịu ra về. Mouinho trở lại khách sạn Lowry. Quán bar giờ này đã yên ắng. Người hâm mộ và các nhân viên bảo vệ đã đi hết.
 
Mourinho, 55 tuổi, đã là huấn luyện viên trưởng của Manchester United hơn 2 năm nhưng Lowry, một khách sạn nổi tiếng, vẫn là nhà của ông. Pep Guardiola, chiến lược gia người Catalonia của Manchester City và kình địch lâu năm của Mourinho, đã mở một nhà hàng tại Manchester và sống trong một căn hộ ở trung tâm thành phố. Mourinho thì không như thế. Vợ con ông vẫn sống cách đó 200 dặm ở ngôi nhà tại London mà họ đã chuyển tới trong quãng thời gian nhà cầm quân người Bồ Đào Nha dẫn dắt Chelsea. Họ rất ít khi tới Manchester.
 
Rui Faria, trợ lý lâu năm của Mourinho, từng sống ở Lowry cùng Mourinho thế nhưng ông đã tuyên bố chia tay với ông hồi tháng Năm. Faria muốn ở gần các con, muốn có một con đường riêng trong sự nghiệp huấn luyện. Mourinho và Faria đã làm việc với nhau trong suốt 17 năm; Mourinho từng tâm sự với những người bạn thân rằng ông rất nhớ Faria.
Jose Mourinho va Manchester United mua bong moi: Ao mong cuoi cung?
 
Mourinho đi qua sảnh khách sạn. Sự yên tĩnh bao trùm không gian. Không gia đình, không bạn bè thân thiết. Chỉ có một đội bóng đang tụt dốc, một tập hợp các cầu thủ không muốn lắng nghe hay có lẽ đơn giản chỉ là quá mệt mỏi với những gì họ đang nghe. Các nhân viên tạp vụ khách sạn nở một nụ cười với Mourinho khi ông đi vút qua.
 
Mourinho tới thang máy để đi lên tầng, về phòng. Ánh sáng nhấp nháy, chuông reo, cửa phòng đóng lại. Jose Mourinho lại một mình và các câu hỏi lại xếp hàng nối đuôi nhau trong đầu ông khi thang máy đi lên. 
Đây có phải là sự kết thúc dành cho ông hay không?
 
2. Sự khác biệt giữa một mình và sự cô độc là 3 điểm mỗi cuối tuần.

Mourinho luôn làm việc theo cách riêng của mình. Biệt danh của ông không phải “Người cộng sự đặc biệt” hay “Người đại diện đặc biệt”. Mourinho là “Người đặc biệt” và ông khẳng định những danh hiệu ở Bồ Đào Nha, Ý, Tây Ban Nha và Anh là minh chứng rõ ràng cho biệt danh này.
 
Và dù có khác biệt với phần còn lại thì vẫn luôn tồn tại một mối quan hệ thân thiết giữa Mourinho và các cầu thủ của ông. Ông dạy dỗ, quan tâm và làm cho các cầu thủ thấy rằng mình quan trọng.
Mourinho chinh thuc bi Chelsea sa thai
Mourinho ngày bị Chelsea sa thải
Khi Mourinho dẫn dắt Chelsea giai đoạn đầu tiên từ 2004 đến 2007, có một đêm khi cả đội đang trên xe bus tới sân bay để bay chuyến muộn về nhà sau chiến thắng trước Blackburn Rovers. Chelsea thời điểm đó vừa thuê một chuyên gia dinh dưỡng mới và cô giúp các cầu thủ tập trung hơn vào chế độ ăn uống. Khi xe đang chạy, vị chuyên gia dinh dưỡng này đã chuẩn bị những bữa ăn tiêu chuẩn cho các cầu thủ. Bất ngờ Terry lên tiếng: “Chúng ta cần một phần thưởng nho nhỏ,” anh lặp lại thêm một lần nữa và nhìn về cuối xe bus. Mourinho nhìn ngược lại trung vệ người Anh và nhìn chuyên gia dinh dưỡng. Ông suy nghĩ một vài giây rồi nói “Món ăn Trung Quốc hay cá và khoai tây chiên?”. Và Terry cười phá lên.
 
Thế rồi sau một cuộc thăm dò ý kiến nhanh giữa các cầu thủ, Mourinho đã yêu cầu tài xế dừng xe lại. Một huấn luyện viên trong đội được phái đi mua đồ ăn. 10 phút sau, chiếc xe lại lăn bánh. Ngồi đằng sau, vị chuyên gia dinh dưỡng giận điếng người còn phía trước, Mourinho khúc khích cười, nhìn các cầu thủ vui vẻ ăn cá và khoai tây chiên.
 
“Một phẩm chất của ông ấy là khi ngồi xuống, ông khiến chúng tôi cảm thấy thư giãn ngay lập tức,” Lampard, người đã chơi 5 mùa giải dưới sự dẫn dắt của Mourinho, nói. “Ông ấy tạo ra một bầu không khí gia đình thực sự vào thời điểm đó. Nó cũng kỳ diệu như bất cứ cuộc đàm luận nào của ông về chiến thuật vậy.”
 
Image result for mourinho lampard

Câu chuyện và chia sẻ trên của Lampard khiến những gì Mourinho phải trải qua trong những tháng vừa rồi tại Manchester United thật kỳ lạ. Với một đội bóng như Quỷ đỏ, những kết quả không tốt sẽ luôn làm bùng lên ngọn lửa tranh cãi. Tuy nhiên, “nhiên liệu” trong câu chuyện này lại là mối quan hệ của Mourinho với đội bóng.
 
Không còn chỉ là sự gắt gỏng nữa. Mọi thứ tệ hơn nhiều. Sự đau khổ trên khuôn mặt của “Người đặc biệt”, đôi mắt như đã chết của ông. Mọi chuyện xảy ra như thể là ông không còn có thể đứng cạnh các cầu thủ của mình nữa.
 
Đó thực sự là một vấn đề đáng báo động? Có lẽ nó đã bị làm quá lên. Nhưng với Mourinho, con dao ấy bị đâu sâu hơn. Trong một chương trình trong ngày diễn ra trận đấu, đây thường là nơi để các huấn luyện viên nói những lời mật ngọt, thì Mourinho lại nói với người hâm mộ United rằng ông thấy các cầu thủ yêu quý của họ gần đây đã đánh mất “phẩm chất” trong những màn trình diễn.
 
Image result for mourinho martial

Những cầu thủ trẻ như Marcus Rashford và Anthony Martial luôn là những mục tiêu để Mourinho nhắm tới, người hồi đầu năm được hỏi về màn trình diễn nhạt nhòa của cặp đôi này khi thay thế Romelu Lukaku. Và thay vì bảo vệ họ hay lảng tránh câu hỏi này đi thì “Người đặc biệt” lại bảo rằng “Trong suốt 10 tháng tôi luôn được hỏi, ‘Tại sao lúc nào cũng là Lukaku? Tại sao luôn là Lukaku?’ Giờ thì các anh biết câu trả lời rồi đấy.”
 
Thật dễ hiểu khi cho rằng những lời chọc ngoáy của Mourinho là có chủ đích. Đó là “thương cho roi cho vọt” hay nói cách khác thì đó là cách để giúp các cầu thủ trẻ dạn dày hơn. Nhưng vậy thì chúng ta lý giải thế nào về thái độ của Mourinho sau thất bại trước Derby County, trận đấu mà Phil Jones đã thực hiện không thành công một quả 11m trong loạt luân lưu?
 
Sau khi tức giận rời sân, Mourinho nói với một vẻ mặt lạnh lùng rằng khi loạt luân lưu phải kéo dài, “Tôi biết chúng tôi sẽ có vấn đề” khi Jones buộc phải bước lên thực hiện.
 
Related image

Và điều đó đã góp phần khiến mối quan hệ giữa ông và các học trò ngày càng trở nên xa cách. Cũng trong tuần đó, Mourinho truất vai trò đội phó của Paul Pogba vì ông tin rằng tiền vệ người Pháp đã có những bình luận non nớt và ích kỷ trên báo chí khi nói về lối đá thiếu sáng tạo của Man United. Ông cũng được cho là đã chỉ trích đội trưởng Antonio Valencia vì không có mặt trên sân trong cuộc đối đầu với Derby dù Mourinho đã cho phép hậu vệ người Ecuador được nghỉ ngơi ở trận này.
 
Jones, Poba, Valencia và vẫn chưa dừng lại. Có cảm giác như Mourinho sẵn sàng đập lại bất cứ thứ gì hay bất cứ ai xuất hiện trước mặt ông vậy.
 
Tất cả đều không đẹp chút nào. Nhưng bình luận về Jones, với những ai đã biết Mourino, để lại một vết sẹo hằn sâu khác. Đó là một Mourinho nhỏ nhen hoặc cáu kỉnh hơn.
 
“Những thứ khác về đội bóng hay cách nó được vận hành: đó là đặc trưng của Jose,” một đồng nghiệp lâu năm ở một đội bóng cũ mà Mourinho từng làm việc nói. “Bạn có thể không thích nhưng có một điều là ít nhất ông ấy cũng suy nghĩ như vậy”.
 
“Còn về vấn đề với Jones ư?” người đồng nghiệp tiếp tục. “Nó khiến mọi người phải dừng lại. Đó là một vấn đề khác. Đó chỉ là thoáng qua mà thôi.”
Antonio Conte va Jose Mourinho7
 
3. Có một người từng nói về sự vô ích khi lãng phí nước để tưới vào mảnh đất năm ngoái đã cày bừa. Nhưng, thôi nào.
 
Với Mourinho, toàn bộ câu chuyện chính là về “mảnh đất” của năm ngoái (và 2 năm trước nữa). Đó vẫn luôn là những câu chuyện không mới, luôn là những câu chuyện mà chúng ta từng nghe về ông. Những ngóc ngách của các trạm dừng chân trong sự nghiệp huấn luyện của Mourinho có thể xem như phiên bản bóng đá của một bộ phim kinh dị. Đúng, chính xác là đêm Halloween chứ không còn chỉ là “Thứ Sáu ngày 13 nữa”. Ở một thời điểm nào đó, chúng ta sẽ phải hét toáng lên.
 
Tuy nhiên trước đó vẫn là những điều đẹp đẽ. Và dù những người ghét Mourinho có thể không thừa nhận nhưng sự vươn lên rồi tỏa sáng của “Người đặc biệt” là không thể bàn cãi được. 
 
Mourinho lớn lên ở Setubal, Bồ Đào Nha với sự tôn thờ dành cho cha mình, một cầu thủ bóng đá. Thế nhưng, tài năng của Mourinho chỉ thuộc dạng làng nhàng và mẹ thì muốn ông theo học ngành kinh doanh. Tuy nhiên, Mourinho yêu thể thao và ông trở thành giáo viên thể dục rồi huấn luyện viên của một đội bóng địa phương. Bước ngoặt đến vào năm 1992 khi Sir Bobby Robson, huấn luyện viên ngôi sao người Anh, đến Bồ Đào Nha làm việc và cần một phiên dịch viên. Mourinho, một người có thể nói nhiều thứ tiếng, được lựa chọn.
 
Image result for mourinho robson

Ông làm việc cùng với Robson ở Bồ Đào Nha và sau đó tiếp tục đồng hành khi chiến lược gia người Anh tới Barcelona. Khi Robson rời đội bóng xứ Catalonia, Mourinho vẫn ở lại câu lạc bộ này (khi đó được dẫn dắt bởi Louis van Gaal). Năm 2000, Mourinho quay lại Bồ Đào Nha và năm 2002, ông trở thành huấn luyện viên trưởng Porto.
 
Tại đây, ông khiến cả thế giới phải sửng sốt với chức vô địch UEFA Cup vào năm 2003 và quan trọng hơn cả là danh hiệu Champions League 2004. Ở tuổi 41, độ tuổi tương đối trẻ với một huấn luyện viên, Mourinho đã toát ra những phẩm chất như của một ngôi sao Hollywood: phong cách ngang tàng, sắc sảo, ánh mắt chứa những khát khao âm ỉ. Bên cạnh đó, ông cũng tạo ra cuộc cách mạng về chiến thuật.
 
“Ông ấy khiến bạn muốn chạy băng qua những bức tường cho mình bởi vì ông ấy quá giỏi,” Benni McCarthy, một tiền đạo của Porto dưới thời Mourinho chia sẻ. “Tôi nhớ ông ấy đến phòng tôi vào cái đêm trước khi chúng tôi đối đầu Manchester United ở Champions League và nói ‘Tôi biết khả năng giữ bóng của cậu rất tốt. Nhưng trong trận đấu tới, đối đầu với Gary Neville và Wes Brown, cậu phải lùi lại và quay lưng lại phía sau vì bọn họ rất ghét chạy về phía khung thành của mình’.”
 
McCarthy cười. “Tôi đã ghi 2 bàn, và sau bàn thứ hai, tôi chạy đến đường biên. Ông nói ‘Trận đấu này cậu không thoải mái cho lắm phải không?’ Tôi hỏi ông ấy ‘Sao ông lại biết?’ thì ông chỉ ôm tôi và nói ‘Đó là công việc của tôi mà.’”
 
Phong cách huấn luyện của Mourinho từ khi khởi đầu sự nghiệp thường khiến các đội khác cảm thấy khó chịu. Ông luôn tìm cách làm cản trở bất cứ thứ gì đối thủ cố gắng thực hiện. Thay vì tạo ra 90 phút hấp dẫn với những bàn thắng, mục tiêu của Mourinho là “bóp” vào yết hầu của đối phương một cách từ từ nhưng chắc chắn, cho tới khi họ nghẹt thở.
 
“Thời điểm đó ông ấy là một HLV giỏi hơn một chút so với phần còn lại,” Steve Clarke – trợ lý của Mourinho tại Chelsea chia nói.
Jose Mourinho va Porto5
Jose Mourinho và Porto
Chiến lược làm việc của Mourinho cũng vậy. Ông từ Porto chuyển tới Chelsea năm 2004, đội bóng chưa giành chức vô địch Quốc gia trong nửa thập kỷ. Và ngay trong năm đầu tiên ở đây, “Người đặc biệt” đã giành Premier League, thiết lập kỷ lục nhận ít bàn thua nhất trong một mùa giải. Tại Inter Milan, ông giành 2 chức vô địch Quốc gia cùng 1 Champions League. Tại Real Madrid, ông giúp đội bóng giành Copa del Reay đầu tiên sau 18 năm, vô địch La Liga, vào tới bán kết Champions Legue và trở thành huấn luyện viên đầu tiên trong lịch sử có đủ chức vô địch Quốc gia, cúp Quốc gia, Siêu cúp và cúp liên đoàn ở 4 giải vô địch châu Âu khác nhau.
 
“Ông ấy thích một đội bóng được tốt chức tốt,” Ricardo Carvalho, người thi đấu dưới sự dẫn dắt của Mourinho ở 3 đội bóng khác nhau nói. “Đó là điều tôi sẽ luôn nhớ về ông, cách mà ông hét vào mặt chúng tôi để đảm bảo không có khoảng trống trên sân.”
 
Đó là một chuỗi những thành công đáng kinh ngạc. Giai đoạn đầu và giữa sự nghiệp, ông chiến thắng rất nhiều. Đồng thời, ông đảm nhận vai trò của một kẻ chuyên đi gây hấn, khiêu khích.
 
Ông thích được gọi là “Người đặc biệt”, ông gọi HLV Arsene Wenger của Arsenal là “chuyên gia thất bại” và nói các cầu thủ trẻ “giống như những quả dưa hấu – chỉ khi nào bạn bổ ra và ăn thử, bạn mới chắc chắn quả dưa đó ngon hay không.”
 
Ông thường phàn nàn về các cầu thủ cắt tóc theo kiểu “Rastafaria”, khuyên George Clooney nên để ông đóng một bộ phim, cho rằng Chúa “chắc chắn nghĩ tôi là một người tốt”, gọi áp lực thực sự là một loại “dịch cúm gia cầm… Nó không hề vui vẻ và tôi sợ nó hơn là bóng đá,” và như một cuộc độc thoại nội tâm kỳ quặc, ông lý giải rằng dù có những ca chấn thương khó hiểu nhưng đội bóng với những cầu thủ đắt giá của ông “giống như có một cái chăn quá nhỏ so với kích thước giường. Bạn kéo chăn lên để che phần ngực thì lại lòi phần chân ra ngoài. Tôi không thể mua một cái chăn lớn hơn vì siêu thị đã đóng cửa nhưng chăn thì lại được làm bằng loại vải cashmere”.
 
Mourinho cũng luôn muốn kiểm soát công việc một cách gắt gao. Các báo cáo về trinh sát của ông sau mỗi trận dày đến nỗi mà theo một cựu cầu thủ thì “chúng không thể chất hết ở xe ô tô”. Ông thích những cầu thủ giàu kinh nghiệm, những người mà ta có thể đoán trước được màn trình diễn của họ hơn là các cầu thủ trẻ dù dẻo dai hơn nhưng lại thiếu ổn định. Ông thích những cầu thủ tài năng không phải thuộc dạng quá siêu sao để có thể yêu cầu họ tuân thủ mệnh lệnh.
 
Như lời một đồng nghiệp cũ của chiến lược gia người Bồ Đào Nha miêu tả thì Mourinho là một “một vùng chiến sự”. Ông thường xuyên gây tranh cãi về tiền lương, thích thú với những cuộc xung đột.
Jose Mourinho - Rafael Benitez: Khi trong tai bien biet ghi ban2
Jose Mourinho - Rafael Benitez
Đôi khi, mục tiêu là một HLV đối thủ (Wenger, Rafa Benitez). Đôi khi, đó là ông chủ hay chủ tịch của đội bóng mà chính ông đang huấn luyện (Roman Abramovich, Florentino Perez). Đôi khi – mà còn hơn cả đôi khi, đó là chính các học trò (Pedro Leon, Juan Mata, Iker Casillas, Kevin de Bruyne, Bastian Schweinsteiger).
 
Với Casillas, huyền thoại Tây Ban Nha, Mourinho nghĩ đội trưởng của Real Madrid đã không trung thành khi cố gắng hàn gắn với Xavi của Barcelona. Và Mourinho đã quát Casillas ngay trước mặt các đồng đội của anh và gọi anh một cách chế giễu là “thủ môn” thay vì dùng tên.
 
Với Leon, Mourinho cho rằng thái độ của cầu thủ này là không phù hợp. Ông thường xuyên mắng nhiếc Leon và theo một bài viết trên The Guardian thì “Người đặc biệt” từng bảo Leon anh sẽ không được đá trận kế tiếp ngay cả khi máy bay đội rơi và mọi người trên chuyến bay chết hết.
 
Không bất ngờ khi phong cách này không phải ai cũng thẩm thấu được. Mourinho hy vọng một ngày nào đó sẽ được huấn luyện Barcelona, nơi ông đã được tiếp thu những kinh nghiệm nền tảng khi là một HLV trẻ. Thế nhưng vào năm 2008, thời điểm đội bóng xứ Catalonia có một sự khởi đầu đáng mơ ước, họ đã lựa chọn Guardiola chứ không phải Mourinho.
 
Đây là một quyết định đơn giản và lý do thì rất rõ ràng. Ferrran Soriano, Giám đốc điều hành của Barcelona trong giai đoạn đó, giải thích về sự lựa chọn này trong cuốn sách về Mourinho có tên “Người đặc biệt” của Diego Torres: “Mourinho là một nhà vô địch,” Soriano nói, “nhưng để giành chiến thắng, ông ấy tạo ra những sự căng thẳng và biến mức độ của nó trở thành một vấn đề. Đó là vấn đề mà ông ấy chọn… [và] chúng tôi thì không muốn điều đó.”
 
Đó là một vấn đề mà Mourinho lựa chọn.
 
4. Mourinho nói sự thay đổi trong suy nghĩ của ông bắt đầu khi cuộc khủng hoảng ở Madrid xảy ra và giai đoạn hai ngắn ngủi ở Chelsea.

Chiến lược gia người Bồ Đào Nha thay đổi tới nỗi mà một cựu cầu thủ từng chia sẻ rằng “phiên bản” thời điểm đó của ông “không phải HLV mà anh từng phục vụ”.
 
Image result for mourinho real madrid

Sự thay đổi ở đâu? Tất cả mà cũng chẳng có gì. Tháng 5/2012, 2 tuần sau khi vô địch La Liga cùng Real Madrid, Mourinho gia hạn thêm 4 năm và được ngợi ca là tương lai của gã khổng lồ bóng đá Tây Ban Nha. Thế nhưng ánh hào quang dần dần yếu đi khi ông bắt đầu có những mâu thuẫn với Casillas và Sergio Ramos, những cuộc đụng độ với Guardiola và Barcelona và trên hết là với chính ông chủ của mình, Perez. Thậm chí ông công kích luôn cả ngôi sao số một, Cristiano Ronaldo – người thời điểm đó 27 tuổi và đang ở đỉnh cao phong độ - rằng “có thể cậu ta nghĩ mình đã biết hết mọi thứ và huấn luyện viên không thể cải thiện cậu ta ở điểm gì nữa.”
 
Chỉ trong 1 năm, Mourinho đã phải khăn gói ra đi nhưng nhanh chóng tái xuất bằng cách bước vào “nhiệm kỳ” hai tại Chelsea, một giai đoạn có thể nói là gợi lên nhiều sự chua chát hơn là ngọt ngào. Dù cũng có những thành công đáng kể (như chức vô địch Premier League) thế nhưng nó đã bị ảnh hưởng bởi một chuỗi những hành vi thất thường, từ chỉ trích phàn nàn về trọng tài cho tới việc ông bị cáo buộc là phân biệt giới tính với Eva Carneiro, nữ bác sĩ của Chelsea. Cô này khẳng định rằng Mourinho đã gọi mình là “gái bán hoa” sau khi cô chạy vào sân để điều trị chấn thương cho cầu thủ Chelsea mà không hỏi ý kiến chiến lược gia người Bồ Đào Nha. Vụ việc sau đó đã được giải quyết nhưng vẫn là một ví dụ điển hình cho thấy Mourinho dường như ngày càng có xu hướng tập trung vào chỉ trích và đổ lỗi.
 
Và một tuần sau câu chuyện lùm xùm với Carneiro, Mourinho khiến cả phòng thay đồ sửng sốt khi rút huyền thoại John Terry ra trong giờ nghỉ giữa hiệp. Động thái này, như một nhân viên lâu năm tại The Blues nói, cho thấy “Jose không thể chống lại bác sĩ nên ông ấy phải chống lại người đội trưởng.”
 
Mâu thuẫn với thủ lĩnh đội bóng, cãi vã với một nhân viên câu lạc bộ và rạn nứt với siêu sao trẻ (Eden Hazard). Mourinho bị ám ảnh bởi việc phòng vệ đến nỗi ông bắt đầu yêu cầu sao chép các biên bản xác nhận bất cứ nội dung nào về đội bóng được đăng lên website của Chelsea.
 
Image result for mourinho chelsea

Năm 2016, Mourinho ký hợp đồng gia hạn với câu lạc bộ chủ sân Stamford Bridge và trớ trêu thay là phải ra đi chỉ vài tháng sau đó.
 
“Jose, ông ấy đã quen với chiến thắng,” Carvalho nói. “Và khi không thắng nữa, ông ấy sẽ cảm thấy hơi khó chấp nhận một chút.”
 
5. Nhưng không thể thất bại dễ dàng như thế được phải không nào?
 
Dẫn dắt Manchester United được xem là một cuộc tái sinh cho Mourinho. Ông nắm quyền vào năm 2016 và thừa hưởng một câu lạc bộ đã (tương đối) rệu rã kể từ khi Alex Ferguson giải nghệ rồi qua tay David Moyes và Louis van Gaal. Mourinho được kỳ vọng sẽ đưa United trở lại vị thế trước đây.
 
Thế nhưng điều đó đã không xảy ra. Quỷ đỏ vô địch Europa League trong mùa giải đầu tiên của Mourinho, đây hẳn nhiên là một điều tốt. Thế nhưng, khán giả lẫn người hâm mộ vẫn cảm thấy chưa thỏa mãn với chức vô địch ấy, danh hiệu đó sẽ hùng tráng hơn nếu Mourinho chỉ dẫn dắt một đội bóng như Porto.
Lieu Mourinho co thuc su muon loai bo Rooney?
 
Mùa trước, Manchester United về nhì tại Premier League, thất bại trong trận chung kết FA Cup và bị loại từ vòng 16 đội Champions League. Mọi thứ ngày càng diễn biến theo chiều hướng tồi tệ hơn. Người hâm mộ thì muốn tìm lại những năm tháng mà đội bóng chơi thứ bóng đá tấn công sắc sảo dưới thời Ferguson còn giờ đây, họ phải chứng kiến Quỷ đỏ đá thiên về phòng ngự nhiều hơn và ngày càng nhiều trận đấu kết thúc với tỷ số hòa. 
 
Các cầu thủ của Mourinho cũng than phiền về điều đó. Những kết quả đáng thất vọng chồng chất lên nhau, sự cô độc và bị cô lập của Mourinho lên tới đỉnh điểm. Người trợ lý lâu năm Faria cũng rời đi và Mourinho sống một mình tại khách sạn Lowry khi gia đình ông cách đó vài trăm dặm. Và giống như những người thường hay phải sống một mình, bản danh sách về những sự phàn nàn của Mourinho với thế giới xung quanh ngày càng dài thêm.
 
Nó giống như việc đếm bông tuyết trong một trận bão vậy: Các trọng tài chống lại ông. Các huấn luyện viên đối thủ thì ngây thơ hoặc nóng nảy. Các đội tuyển quốc gia mà các cầu thủ ông phục vụ thì không tôn trọng yêu cầu của câu lạc bộ. Trong cuộc đối đầu với Wolverhampton trên sân Old Trafford, Mourinho đã mắng một nhân viên y tế ngồi đằng sau ở khu huấn luyện của United vì anh chàng đó đã ném một quả bóng đến thẳng cho cầu thủ thay vì đưa nó cho chiến lược gia 55 tuổi. Ngay cả giao thông cũng trở thành một câu chuyện. Tận hai lần, xe bus của đội bị đến sân chậm vì tắc đường.
 
Và đỉnh điểm của câu chuyện là khi Mourinho đã phải rời khỏi xe để đi bộ đến sân – một hành động rất đáng chú ý cả về sự mới lạ lẫn cách nó biến Mourinho trở thành một phép ẩn dụ của chính mình. “Không ai nhận ra tôi cả,” ông chia sẻ sau đó.
 
Có rất nhiều giả thuyết được đặt ra về những thứ làm nên Mourinho ở thời điểm hiện tại. Và một người bạn của huấn luyện viên đương nhiệm của Manchester United nói rằng phần lớn nó liên quan tới Guardiola.
Như nhân vật trên cho biết, giả thuyết này bắt nguồn từ việc dù đạt nhiều thành công nhưng Mourinho thực sự rất kém may mắn trong suốt sự nghiệp.
 
Điều này thật lạ lùng. Thế nhưng, hãy thử nghĩ theo cách này: Mourinho là một chiến lược gia may mắn khi có hai công việc đáng mơ ước nhất trong thế giới bóng đá – dẫn dắt Real Madrid và Manchester United – và cả hai đều trải qua những khoảng thời gian vô cùng tồi tệ phần lớn vì sự xuất hiện của Guardiola.
 
Ở trường hợp đầu tiên, Mourinho gia nhập đội bóng hoàng gia Tây Ban Nha vào thời kỳ đỉnh cao của khủng hoảng, một kỷ nguyên mà Guardiola và Barcelona chi phối toàn bộ với một thứ bóng đá được xem là đỉnh cao trong lịch sử nền thể thao. Còn với United, Mourinho tiếp quản một đội bóng đang trong tình cảnh hoang mang và một lần nữa lại đối đầu Guardiola, người dẫn dắt Manchester City, một câu lạc bộ mà truyền thống gần như không có gì đáng kể bỗng nhiên biến thành siêu cường.
 
Ở Manchester City, Guardiola có sự hậu thuẫn của hoàng gia UAE với nguồn tài chính vô tận và mô hình kinh doanh là hình mẫu cho một câu lạc bộ bóng đá hiện đại. Còn ở United, về truyền thống đây chính là thế lực số một ở Manchester, thì Mourinho đang phải đi bộ đến sân vận động.
 
Không hề có bộ phận vận hành bóng đá hiện đại ở Manchester United, không có đội phân tích hay dữ liệu dự báo tương lai. Chỉ có duy nhất một ông phó chủ tịch, Ed Woodward – một doanh nhân và không phải nhà điều hành thể thao. Manchester United, theo nhiều khía cạnh, vẫn chỉ là một câu lạc bộ như dưới thời Ferguson, người đã nghỉ hưu từ năm 2013.
 
“Cấu trúc đó không phù hợp với Jose,” người bạn thân của Mourinho bày tỏ. “Vì thế ông ấy cảm thấy bị tấn công. Và khi Jose thấy như vậy, ông ấy giơ nắm đấm lên. Đó là những gì đang xảy ra – lúc nào ông ấy cũng đi với nắm đấm giơ lên ở Manchester.”
 
Mourinho, một người luôn châm ngòi các cuộc chiến thì nay lại cảm thấy bị công kích liên tục: Chiến thuật của ông từng là cuộc cách mạng thì lúc này nó đã quá phổ thông. Những kỹ năng tạo ra động lực của ông không thể khiến các cầu thủ trẻ hiện nay cảm nhận được. Ngày nay ai cũng có hồ sơ về đối thủ của mình và cầu thủ hiện đại thì muốn thể hiện bản thân mình trên sân, muốn được di chuyển tự do và sáng tạo, muốn được xây dựng lối chơi.

Pogba và các ngôi sao cùng thế hệ không muốn bị chỉ đạo như những con rối thế nhưng Mourinho thì vẫn muốn giật dây. Ông không thể nào khoác mãi một cái áo choàng được, sự bực bội sẽ ảnh hưởng đến công việc của ông.
 
“Ông ấy đi lại bên đường biên với một nguồn năng lượng to lớn, ai cũng muốn nhìn vì ông ấy rất lôi cuốn. Con người này, khuôn mặt ấy đã trải qua quá nhiều nỗi buồn. Và tôi nghĩ các cầu thủ và người hâm mộ đã tạo ra điều đó. Tại sao không chứ?”, một cựu đồng nghiệp của Mourinho nhận xét.
 
6. Vào tháng 9, sau khi Manchester United thua cuộc 0-3 trước Tottenham, Mourinho đã giơ 3 ngón tay lên trong cuộc họp báo sau trận khi nhận được một câu hỏi về việc người hâm mộ rời sân sớm.

Ông nói điều đó thể hiện tỷ số trận đấu nhưng “cũng là 3 chức vô địch Premier League và tôi giành Premier League nhiều hơn bất cứ huấn luyện viên nào đang dẫn dắt 19 đội còn lại. 3 của tôi và 2 của họ. Vì thế hãy tôn trọng người khác, tôn trọng, tôn trọng, tôn trọng.” Ông rời buổi họp báo ngay sau đó.
 
Image result for mourinho three fingers

Hóa ra đây là một điều mà Mourinho đã chuẩn bị trước. “Người đặc biệt” dùng cùng một cử chỉ khi Quỷ đỏ bị đánh rơi chiến thắng ở những phút cuối trước Chelsea và cổ động viên The Blues khiêu khích ông (có lẽ để nói rằng ông đã giành 3 danh hiệu vô địch quốc gia cho đội bóng của họ). Hành động ấy lặp lại khi Manchester United bại trận trước Juventus ở Champions League ngay trên sân Old Trafford và các khán giả Ý hát những bài hát chế giễu ông (có lẽ để nhắc người hâm mộ Juve nhớ rằng ông đã giành cú ăn ba cùng Inter).
 
Mỗi lần giơ những ngón tay lên, Mourinho lại nở một nụ cười ẩn ý trên khuôn mặt như thể ông đang dạy cho người hâm mộ biết rằng họ đang lãng quên ma thuật của ông. Lần đầu tiên thật lôi cuốn. Nhưng đến lần thứ ba thì phải đặt câu hỏi liệu Mourinho có đang bị những ký ức vàng son làm mù quáng hay không. Có cảm giác ông cũng như một ngôi sao bóng rổ ở trường trung học tìm lại kỷ niệm sau khi tốt nghiệp ra trường.
 
Đó là sự thay đổi đáng chú ý: Một người dành toàn bộ sự nghiệp của mình để tấn công đối thủ bên ngoài sân (còn ở trên sân thì ngược lại, là một lối chơi phòng ngự) đột nhiên bảo vệ di sản, phương pháp, trách nhiệm của mình. Ông phàn nàn rằng thậm chí ông sẽ bị đổ lỗi vì Brexit hay thậm chí là khi trời đổ mưa. Mourinho nói “đôi khi mọi thứ không chỉ nằm trong tay của huấn luyện viên” khi được hỏi về tinh thần nghèo nàn của Manchester United.
 
Mỗi tuần lại có một câu chuyện khác, một vấn đề khác. Tất cả bầu không khí xung quanh Mourinho trở nên vô cùng ngột ngạt.
 

Xabi Alonso, một cận vệ trung thành của Mourinho, đã không hồi đáp nhiều tin nhắn mời trả lời phỏng vấn về huấn luyện viên cũ của anh. Massimo Moratti, người đưa Mourinho đến làm việc tại Inter, từ chối nói về chiến lược gia Bồ Đào Nha. Carlos Carvalhal, người học lấy bằng huấn luyện viên cùng Mourinho cũng vậy.
Andre Villas-Boas, một cựu trợ lý khác, thì lịch sự lắng nghe một câu hỏi về Mourinho trên điện thoại rồi đáp “Tôi không thích nói về ông ấy” và xin lỗi trước khi dập máy.
 
Cả Mourinho lẫn ban lãnh đạo Manchester United cũng luôn từ chối những lời đề nghị phỏng vấn.
 
Gần cuối tháng 10, Mourinho đề xuất trong một cuộc họp báo rằng ông không quan tâm đến việc huấn luyện bất cứ nơi nào khác nữa. “Người đặc biệt” nói: “Tôi muốn ở đây cho đến ngày cuối cùng của hợp đồng và tôi muốn ở lại sau khi hợp đồng của tôi hết hạn.”
 
Điều này lập tức dấy lên sự hoang mang trong dư luận. Thứ nhất, nếu điều đó xảy ra thì có nghĩa Mourinho sẽ dẫn dắt United thêm ít nhất 4 mùa giải nữa – nhiệm kỳ dài nhất của ông ở bất cứ đội nào từ trước tới nay.
 
Và thứ hai, tuyên bố của Mourinho dường như bao hàm cả việc ở lại hay ra đi sẽ phụ thuộc vào lựa chọn của ông. Ở cuộc họp báo trước một trong những trận đấu của Manchester City trước thềm Halloween, Guardiola nói thời điểm hiện tại ông tin rằng chỉ có 5 đội bóng thực sự cạnh tranh được danh hiệu Premier League là Man City, Liverpool, Chelsea, Tottenham và Arsenal. “Tôi không nghi ngờ gì về điều đó cả,” nhà cầm quân tới từ Catalonia khẳng định. Và trong danh sách liệt kê kể trên không hề có Man United, đội bóng giành nhiều chức vô địch Premier League nhất. 
 
Lúc này, liệu Mourinho có thể đảo ngược lại tất cả hay không? Liệu ông có thể kích thích tinh thần của những cầu thủ hay người hâm mộ chống đối mình và cứu vãn một mùa giải gần như đã thất bại? Có thể. Nhưng nếu chiến lược gia người Bồ Đào Nha không làm được và phải ra đi, thật khó đoán định những gì sẽ diễn ra tiếp theo. Trong quá khứ, luôn luôn có một con đường rõ ràng, một bước ngoặt cụ thể. Còn giờ đây thì không.
 
Trong số các câu lạc bộ lớn nhất châu Âu, Paris Saint-Germain từng được cho là bến đỗ tiếp theo của Mourinho. Thế nhưng hiện tại họ đã có một huấn luyện viên trẻ tài năng. Trong khi đó, chuyển tới Đức và dẫn dắt một câu lạc bộ như Bayern Munich chưa bao giờ thực sự phù hợp. Nhiều người thì tin rằng ngày nào đó Mourinho sẽ huấn luyện đội tuyển Bồ Đào Nha. Nhưng nếu “Người đặc biệt” đã không thích việc mất các cầu thủ trong vài tuần sau World Cup mùa hè vừa qua thì liệu ông có chịu dẫn dắt một đội bóng sẽ chỉ đá vài trận lẻ tẻ trong một năm?
 
Vì thế khả dĩ là ông có thể quay lại Ý hoặc Bồ Đào Nha. Hoặc không, Trung Quốc hay Trung Đông cũng là một lựa chọn với số tiền khổng lồ được các ông chủ đội bóng ở đó mời chào. Thế nhưng có một điều chắc chắn là Mourinho sẽ không chấp nhận là kẻ mờ nhạt. Ông vẫn thích huấn luyện, vẫn thích gây hấn, vẫn thích giơ 3 ngón tay lên để nhắc nhở mọi người về nơi ông từng qua và những thành tựu ông làm được. Đó là lý do tại sao Mourinho vẫn sống ở khách sạn Lowry.
 
“Bóng đá là cuộc sống của ông ấy,” Lampard nhận xét. “Và ông ấy gặt hái rất nhiều thành công. Tôi không nghĩ việc đạt được nhiều thành công như vậy sẽ khiến bạn ngừng ham muốn… ngược lại tôi nghĩ nó còn khiến bạn muốn nhiều hơn nữa.”

Tất nhiên là như vậy. Đó là lý do tại sao “Người đặc biệt” vẫn tiếp tục theo đuổi thành tựu, tiếp tục làm việc. Tại sao, mới chỉ là 8h sáng sau trận thua Derby County, khi mới chỉ ngủ được vài tiếng đồng hồ, Mourinho đã bước vào thang máy. Ông đi qua hành lang, bước xuống sảnh khách sạn và ngồi vào chiếc xe hơi đang đợi. Ông sẽ tới Carrington, sân tập của Manchester United, để chuẩn bị cho một ngày tập luyện, một ngày nữa là trung tâm của gánh xiếc.
 
Với Mourinho, đó là tất cả những gì ông biết. Chiếc xe bắt đầu lăn bánh và ông nhìn ra ngoài cửa sổ. Ghế ngồi bên cạnh chẳng có ai.
 
Lược dịch từ bài viết Jose Mourinho’s last stand của tác giả Sam Borden trên ESPN.

CG (TTVN)
 

Để lại một bình luận

Thông tin phản hồi (0)

Bài mới cùng mục

Thông tin Thể thao Việt Nam
- Trụ sở: P601, CT4 chung cư Booyoungvina, Mỗ Lao, Hà Đông

ttvn

Top