Bóng đá tổng hợp

16:22 03/08/2020
Đây không phải điều gì mới mẻ cả, nên làm ơn đừng ra vẻ như thể mình đang bị shock…

Kevin-Prince Boateng Bức tâm thư gửi những người da trắng hình ảnh
 
Khoảng 7 năm về trước, khi tôi vẫn còn đang chơi bóng cho Milan trong một trận đấu giao hữu, các CĐV trên khán đài liên đã tục giả tiếng khỉ mỗi lần có một cầu thủ da màu nào đó chạm bóng. Sau 26 phút, tôi chạy đến nói với trọng tài rằng:

“Nếu họ tiếp tục làm vậy, tôi sẽ ngừng chơi bóng ngay lập tức”.
 
Ông ta chỉ đáp lại ngắn gọn: “Đừng quá lo lắng. Hãy tiếp tục thi đấu đi”.
 
Tôi quay trở lại sân, nhận bóng, rồi cố gắng vượt qua một cầu thủ đối phương và liên tục nghe thấy những âm thanh tương tự xì xào về phía mình. Tôi quyết định cầm trái bóng lên, sút nó về phía khán đài và đi thẳng ra ngoài đường pitch. 
 
Đây không phải là lần đầu tiên tôi gặp vấn đề với việc phân biệt chủng tộc, nhưng khoảnh khắc này khiến tôi như nổ tung vậy. Khi trọng tài cố gắng thuyết phục tôi quay trở lại sân, tôi đã không thể kiềm chế được và hét lên: “Câm m* mày mồm đi”, tôi bực tức: “Mày biết mày phải làm một cái gì đó, nhưng mày đã không làm gì”.
 
Một cầu thủ đối phương muốn tôi quay lại thi đấu, tôi liền chửi thẳng: “Tốt hơn hết là mày cũng nên câm mồm vào. Mày đã làm gì chứ? Có vẻ như mày cũng thích thú với những gì mà bọn ngồi trên kia đang làm đúng không?”.       
 
Tôi lặng lẽ bước thật nhanh về phía đường hầm. Đội trưởng của chúng tôi khi ấy là Massimo Ambrosini đã lên tiếng: “Này, cậu có chắc về những gì mình đang làm không đấy?”.
 
Tôi đáp: “Chắc 100%”.
Kevin-Prince Boateng Bức tâm thư gửi những người da trắng hình ảnh
 
------------
 
Để tôi giải thích vì sao mình lại làm như vậy nhé. Một số người bảo rằng tôi chưa bao giờ có hành động tương tự trong một trận cầu ở Champions League, nơi Milan có thể bị mất điểm hoặc phải đối mặt với nhiều áp lực hơn cả bên trong lẫn bên ngoài sân cỏ. Tuy nhiên, mọi sự giận dữ và nỗi sợ hãi trước đó của tôi, cứ như thể đã bị dồn nén vào trong một cái chai vậy. Cho đến một ngày, cái nắp chai chợt bung ra… Tôi biết sẽ rất khó để những người da trắng hiểu được điều này, bởi vì họ chẳng bao giờ bị ghét bởi sự khác biệt về màu da của mình.
 
Khi tôi 9 tuổi, tôi đã chơi bóng trong một giải đấu thuộc Đông Đức cũ. Tôi từng lớn lên từ một khu phố rất nghèo ở thành phố Berlin, và đây cũng là nơi sinh sống của nhiều người đến từ khắp các nơi trên thế giới: Nga, Trung Quốc, Ai Cập hay Thổ Nhĩ Kỳ… Có rất nhiều xích mích giữa những cộng đồng người này, nhưng không phải vì sự phân biệt chủng tộc. Thực tế là tôi chưa bao giờ thấy sự phân biệt về màu da diễn ra ở nơi đây.
 
Nhưng rồi, trong giải đấu tại Đông Đức năm ấy, tôi đã nghe thấy tiếng những phụ huynh hét thẳng vào mặt mình từ bên ngoài sân cỏ: “Tắc bóng của thằng mọi đen ấy đi, đừng có để cho thằng mọi rợ này chơi bóng nữa”…
 
Tôi thực sự bị shock. Trước kia, tôi chỉ biết đến những từ ngữ này qua âm nhạc hay trong phim ảnh và tôi hiểu rằng nó nhắm vào màu da của mình. Tôi cảm thấy quá cô độc, cứ như thể là mình đang ở một nơi mà mình không được phép đặt chân đến vậy, mặc dù nơi này chỉ cách Berlin khoảng 6 giờ lái xe. Làm thế nào mà tôi được yêu quý ở một thành phố nhưng rồi khi đến một nơi khác trong cùng đất nước ấy, tôi lại bị ghét bỏ chỉ vì chính màu da của mình? Là một đứa trẻ, bạn sẽ không thể nào hiểu nổi điều ấy.
 
Tôi chẳng bao giờ nói với ai về việc mình đã vượt qua chuyện này ra sao. Chỉ biết rằng, trên chuyến xe trở về Berlin, tôi đã bật khóc. Các đồng đội của tôi cũng khóc theo. Không một ai trong số chúng tôi hiểu chuyện gì vừa xảy ra. Tôi không bao giờ kể với bố mẹ. Tôi chấp nhận bỏ qua mọi thứ và bước tiếp. Tôi chỉ nghĩ đơn giản rằng rồi nó sẽ biến mất thôi. 
Nhưng không. Mỗi lần tôi chơi bóng ở Đông Đức, mọi thứ lại càng tồi tệ hơn.  

Kevin-Prince Boateng Bức tâm thư gửi những người da trắng hình ảnh
 
“Với mỗi bàn thắng mày ghi được, chúng tao sẽ ném cho mày một trái chuối”.
 
“Tao sẽ nhét mày vào hộp rồi gửi nó về nơi mà mày thuộc về, thằng mọi rợ khốn kiếp”.
 
Nỗi đau dường như là quá sức chịu đựng. 
 
Năm 14 tuổi, tôi đã hỏi thầy giáo của mình: “Nhìn em có khác gì những bạn khác không ạ?”. Ông ấy đáp: “Không hề. Tại sao chứ?”.
 
Tôi chỉ nói: “Vậy tại sao ở Đông Đức họ lại không nghĩ như vậy. Đây chính là đất nước của em, em là một người Đức. Mẹ em cũng là người Đức. Nhưng tại sao họ vẫn muốn xa lánh và kỳ thị em cơ chứ?”.
 
Rồi thầy giáo giải thích rằng trên đời có những kẻ thật ngu ngốc. Nhưng tôi thì bắt đầu khóc, tôi vẫn không thể nào hiểu được mọi thứ. Và chẳng mấy chốc thì cuộc hội thoại đã biến thành sự ngờ vực. Bạn bắt đầu nghĩ rằng người ta ghét bỏ mình, ngay cả khi bạn không hề hay biết họ là ai. Những người da màu ở Đức đều như vậy. Nó kiểu như là, “Sao mày nhìn tao? Mày không thích tao à? Mày muốn gây sự với tao à? Có giỏi thì vào đây xem nào”….      
 
Dần dần, tôi trở nên hung hăng và hiếu chiến hơn. Tôi đã nhận rất nhiều thẻ đỏ trong khoảng thời gian này. Tôi luôn ra sân với một cái đầu cực nóng. 
 
Nhưng đó vẫn chưa phải là điều tồi tệ nhất đâu. Bởi chẳng ai đứng cạnh tôi cả.
 
Họ thừa biết về những gì đang xảy ra đấy. Họ hiểu phân biệt chủng tộc là một vấn nạn, nhưng họ mặc kệ và chấp nhận nó. Các bậc phụ huynh lựa chọn giữ im lặng. Trọng tài thì không làm gì cả. Còn huấn luyện viên ư? “Đơn giản là bỏ qua mọi chuyện đi”.

Kevin-Prince Boateng Bức tâm thư gửi những người da trắng hình ảnh
Tôi đã làm theo. Tôi đã giấu kín những nỗi đau và cả sự giận dữ của mình vào bên trong. Điều ấy khiến tôi như chết dần.
Đó là sự thật, cho đến khi phải nghe lại những âm thanh giả tiếng khỉ vào Tháng Một năm 2013 thì tất cả những nỗi ức chế của tôi đã không thể nào kìm nén thêm được nữa. Tôi điên tiết lên và không thèm quan tâm đến việc mình sẽ gặp rắc rối tới mức nào. Tôi đã phải cố gắng suốt cả sự nghiệp để được chơi bóng cho Milan, một trong những CLB vĩ đại nhất thế giới, và bây giờ thì người ta đối xử với tôi giống như khi tôi còn là một đứa trẻ. Tôi sẽ lại bỏ qua như ngày xưa chăng? Không đâu. Tôi sẽ chiến đấu đến cùng.
 
Khi tôi rời sân, có rất nhiều người đã đứng vậy và vỗ tay để khen ngợi tôi. Và sau đó, nhiều đồng đội cũng bước theo tôi. Không chỉ những người da màu đâu, mà là tất cả bọn họ nhé. Đến giờ tôi vẫn còn nổi da gà mỗi khi nhắc về chuyện này. Tôi bước vào phòng thay đồ, cởi áo ra chỉ để cho mọi người thấy rằng mình sẽ không quay lại sân thi đấu nữa. Trọng tài bước vào và hỏi: “Các cậu có muốn đá tiếp không vậy?”, và đó chính là khoảnh khắc Ambrosini đưa ra thông điệp cuối cùng: “Nếu Prince không đá, sẽ không ai đá cả”.   
 
-----------------
Kevin-Prince Boateng và Frankfurt: Lễ rửa tội cho gã trai hư
“Tôi tìm thấy sự bình yên khi nâng cao chiếc cúp DFB ở Berlin năm 2018. Thành phố là nơi tôi đã sinh ra, và sự bình yên của tôi mãi mãi ở lại thành phố này....
Kevin-Prince Boateng: Vì cuộc đời là những hành trình bất ngờ và điên rồ
Một ngày, anh nhận ra mình trông như 1 người già trong cơ thể của chàng trai 20. “1 buổi sáng, tôi thức dậy, nhìn vào gương và nghĩ: “‘Không, đó không phải...
Thước phim đó đã gây xôn xao trên toàn thế giới. Chỉ trong vòng một ngày, người ta đã biết chuyện, từ Ghana, Trung Quốc cho đến Brazil. Mọi tờ báo đều nhắc đến câu chuyện của tôi. Vài cầu thủ nổi tiếng như Cristiano Ronaldo hay Rio Ferdinand đã lên tiếng ủng hộ tôi và tỏ thái độ phản đối về hành động phân biệt chủng tộc của những người hâm mộ quá khích. Điện thoại của tôi như nổ tung bởi các cuộc gọi và tin nhắn đến tới tấp. Chỉ trong vòng một đêm, tôi đã trở thành đại sứ cho cuộc chiến chống lại nạn phân biệt chủng tộc. 
 
Tại sao nhỉ? Vì một người da màu dám bước ra khỏi sân ư? Không hề. 
 
Đó là bởi vì những người da trắng đã đi bên cạnh anh ta. Đó chính là thông điệp làm thay đổi thế giới.
 
Ít nhất thì điều này cũng thay đổi trong một khoảng thời gian ngắn. 
 
Vào thời điểm ấy, tôi tin rằng mọi thứ đã đến lúc phải thay đổi rồi. Tôi thực sự nghĩ vậy đấy. FIFA mời tôi gặp Joseph Blatter. Ông ấy đặt vấn đề: “Chúng tôi có thể làm gì bây giờ nhỉ?”. Đến tháng Ba, họ thành lập một ủy ban phòng chống phân biệt đối xử và mời tôi tham dự. Mọi thứ có vẻ rất hoàn hảo. Tôi sẽ tham gia đào tạo mọi người trở thành những nhân tố tiên phong trong việc giới thiệu, quảng bá chiến dịch này. Tôi đề nghị Blatter đặt camera và phone ghi âm trong các sân vận động. Nếu ai đó buông lời phân biệt chủng tộc, họ sẽ phải ra ngoài. 
 
Tôi nói với Blatter rằng: “Nghe tôi đi, hãy thử xem nào. Nếu ổn, ông sẽ là người hùng. Còn nếu không, cũng chẳng sao cả, ít nhất thì ông đã thử rồi”.
Những cuộc họp sau đó, qua email, diễn ra khá thường xuyên. Thế nhưng chẳng có gì thực sự xảy ra cả. Bất cứ khi nào tôi chơi bóng, mọi người lại bắt đầu nhắm vào tôi, với hy vọng rằng tôi sẽ lên cơn điên rồi lại bỏ đi. Tôi chạy đến gặp trọng tài và yêu cầu ông ta phải làm gì đó, rồi họ thông báo trên loa của sân vận động. Chỉ sau đúng một phút im lặng, đâu lại vào đấy. Khoảng một tháng sau thì các phương tiện truyền thông ngừng đề cập đến những chuyện này.
 
Tháng Chín năm 2016, tôi nhận được một email từ phía FIFA. Và chắc chắn tôi sẽ không bao giờ quên những gì họ nói. Về cơ bản, nội dung chính của thông điệp là: “Lực lượng phòng chống phân biệt đối xử sân cỏ của FIFA đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ”.
 
Thế đấy, mọi thứ đã chấm dứt như thể nó chưa bao giờ diễn ra vậy.

Kevin-Prince Boateng: Ga trai ngang tang6
 
Tôi gọi điện cho người đại diện của mình: “Đây rõ ràng là một trò hề”. Họ đã làm gì? Họ phạt một đội bóng nào đó 30.000 euro? Và rồi những kẻ phân biệt chủng tộc có thể quay trở lại sân ngay vào ngày hôm sau? Những đứa trẻ sẽ chứng kiến những gì xảy ra trên sân rồi bắt chước theo? Đối với một CLB, khoản tiền 30.000 euro liệu có ý nghĩa gì ở đây nào? Chẳng có cái gì cả? Đây không phải một hình phạt. Đây là sự thỏa hiệp.
 
Thành thật mà nói, tôi xin thề rằng FIFA thành lập ra cái mà họ gọi là Ủy ban phòng chống nạn phân biệt chủng tộc gì đó chỉ để cho ra vẻ mà thôi. Chẳng có gì phải sợ ở đây cả, đó là sự thật mà. Tôi không biết tại sao họ không làm gì nhiều hơn.

Cái đó bạn đi mà hỏi họ ấy. Trong thâm tâm, tôi chỉ có thể nghĩ rằng điều quan trọng hơn với họ vào thời điểm ấy chính là các vấn đề liên quan đến công nghệ VAR. Phải chăng vượt qua những giới hạn của bóng đá là quá khó để thoát khỏi nạn phân biệt chủng tộc? FIFA có nhiều tiền, họ đầu tư rất nhiều vào máy ảnh, công nghệ goal-line, mọi thứ. Nhưng chiến đấu chống lại phân biệt chủng tộc thì không? Thật đấy. Vì điều đó không mang lại cho họ khán giả, không thu hút mọi người đến sân xem đá bóng. Điều đó không hề mang lại cho họ nhiều tiền. Đó chính xác là những gì mà tôi nghĩ đấy.
 
Và hãy nhớ này, FIFA từng thành lập “lực lượng đặc nhiệm” ấy vào năm 2013, tức là cách đây đến 7 năm rồi. Nhưng bây giờ thì sao, chúng ta vẫn đang nói về những vấn đề cũ.
 
Chẳng có gì thay đổi cả. Không có bất cứ điều gì. 
 
Thậm chí, tình trạng phân biệt chủng tộc ngày một tồi tệ hơn.
Những tiếng giả khỉ và góc nhìn của một ngôi sao bóng đá về phân biệt chủng tộc
Từ đội tuyển Anh bị sỉ nhục ở Bulgaria, rồi đến một trận đấu bị tạm hoãn vì những tiếng hú giả khỉ ở Hà Lan, rồi Manchester City trong cuộc đối đầu với...
------------------
Bạn biết không, chúng tôi luôn nhìn về nước Mỹ khi nói về vấn đề phân biệt chủng tộc, nhưng điều này cũng xảy ra ở châu Âu. Có thể chúng tôi không chết, không bị giết hại đâu nhưng người ta vẫn luôn muốn dìm chúng tôi xuống đáy bùn, lúc nào cũng vậy. Khi tôi ở ngoài đường, tôi có thể cảm nhận qua cách cư xử của mọi người. Họ nhìn tôi rồi… chuyển sang vỉa hè bên kia. Khi tôi lái xe, tôi biết họ đang nghĩ gì trong đầu. “Làm thế quái nào mà một thằng da đen với cả đống hình xăm lại có thể ngồi trong chiếc xe như vậy nhỉ? Có lẽ nó buôn ma túy hoặc là một rapper”. Hoặc là một vận động viên.
 
Tại sao lại thế à? Bởi vì phân biệt chủng tộc là thứ gì đó đã hằn sâu trong cái xã hội này. Nó là một hệ thống. Những người da trắng đứng đầu hệ thống này, họ không muốn phải thay đổi. Vì sao? Vì mọi thứ đang diễn ra tuyệt vời đối với họ, giống như cách mà họ từng làm cách đây 300 năm.
 
Để tôi kể cho các bạn nghe thêm về một ví dụ khác nhé. Vào Tháng Tám năm ngoái, Clement Toennies, chủ tịch Schalke, CLB cũ mà tôi từng khoác áo, đã đưa ra một nhận định không thể nào hiểu nổi về phân biệt chủng tộc. Ông ta nói rằng thay vì tăng thuế nhằm bảo vệ môi trường, chính phủ Đức nên lắp đặt các nhà máy điện ở châu Phi để ngăn những người da đen chặt cây và sinh em bé khi trời tối. 
 
Tôi hoàn toàn bị shock. Clement đang có trong đội bóng của mình những cầu thủ da màu. Báo chí lên tiếng khẳng định đây là phát ngôn sai trái. CLB cũng đưa ra thông báo yêu cầu mọi người đồng lòng chống lại vấn đề phân biệt chủng tộc. Nhưng bạn biết họ đã làm gì không? Họ đình chỉ công việc của hắn ta trong ba tháng. Ba tháng… cho một kỳ nghỉ dài và tuyệt vời. Sau đó, hắn quay lại làm việc như chưa hề có chuyện gì xảy ra.
 
Đây là một hệ thống. Và nó đã ăn sâu đến mức khiến mọi thứ trở nên quá đỗi bình thường. Nhưng điều mấu chốt ở đây là những người da màu như tôi thì rất nhiều, nhiều hơn nhiều những kẻ muốn vận hành cái hệ thống ấy. Chúng tôi có sức mạnh và niềm khao khát của mình. Chúng tôi có tiếng nói. Những kẻ phân biệt chủng tộc không thể nào chống lại cả thế giới được. Nó là bất khả thi. 
 
Chỉ cần chúng ta sẵn sàng đứng bên cạnh nhau. Tất cả mọi người cùng lên tiếng. Chúng ta quyết định sẽ hành động và làm một điều gì đó thay đổi.
 
Cách đây không lâu, tôi xem được một đoạn video trên Instagram, khi một giảng viên đại học nói với tất cả mọi người trong căn phòng rằng: “Hãy dũng cảm đứng lên nếu các bạn muốn được đối xử như một người da đen”.

Kết quả là gì, chẳng ai đứng dậy cả.
 
Điều này có ý nghĩa gì, ngắn gọn thôi, đó chính là sự bất công về chủng tộc. Người ta biết những gì đang diễn ra đối với người da màu, nhưng chẳng ai làm gì cả. Bất cứ khi nào tôi nghe thấy những âm thanh về sự phân biệt chủng tộc, tôi lại thấy có nhiều người dù đang đứng ngay bên cạnh nhưng vẫn tỏ ra bình thường như không có chuyện gì. Như thể họ muốn nói là: “Ồ, thực ra thì chuyện này cũng không tệ đến mức ấy đâu”.

Kevin-Prince Boateng Bức tâm thư gửi những người da trắng hình ảnh
 
Có thật nhiều lý do để tôi thực hiện bài viết này. Tôi cảm thấy phẫn nộ. Tôi đã khóc rất nhiều khi xem video về George Floyd. Tôi đã xem đi xem lại tới năm lần để có thể nhận thức một cách đầy đủ về những gì xảy ra. Nếu bạn nghe thấy tiếng kêu cứu của anh ấy: “Tôi không thể thở được, không thể nào thở được”, “Làm ơn, mẹ ơi…”, nó thật đáng sợ và ám ảnh.

Khi sắp chết, người ta sẽ muốn nói chuyện với ai nào? Chúa đúng không? Để cầu xin sự tha thứ. Và mẹ. George Floyd, anh ấy biết mình sẽ chết trong khoảnh khắc đó.
 
Mọi thứ vẫn luôn khiến tôi xúc động vì tôi nhìn thấy mình trong anh ấy, bạn có hiểu không? Tôi nhìn con tôi và chợt nghĩ: “Làm thế nào tôi có thể giải thích cho con trai mình bây giờ? Làm thế nào mà bạn có thể lý giải được về việc một người đàn ông bị giết chết chỉ vì màu da của anh ta?”.
 
Tôi lắng nghe những gì mà con gái của Floyd chia sẻ: “Bố đã thay đổi thế giới”, tôi yêu thông điệp này và tôi tin rằng cô bé ấy đã nói đúng. Những cuộc biểu tình có thể trở thành bước ngoặt. Nhiều người bắt đầu hiểu được những người da màu đến từ đâu. Họ hiểu rằng chúng tôi không làm việc này để gây chiến. Chúng tôi chỉ muốn thực hiện những gì đã hứa với những người khác. Tôi thực sự cảm thấy hạnh phúc khi anh trai gửi cho mình những tấm ảnh từ Berlin, nơi mọi người đang giơ cao nắm đấm để ủng hộ người da màu, có cả những người Mexico, người Ả Rập, người Thổ Nhĩ Kỳ, người da đen và người da trắng. Điều tương tự đã diễn ra ở Paris, Milan, London, Stockholm, Amsterdam, New York, khắp mọi nơi trên thế giới.
 
Nhưng vẫn có một điều khiến tôi luôn cảm thấy lo lắng. Đó là vào lúc này thì mọi người dường như có vẻ hiểu về vấn đề phân biệt chủng tộc. Tất cả đều đang nhận thức được tình hình. Nhưng liệu trong vài tuần nữa, thế giới rồi sẽ sớm lãng quên mọi thứ chăng?
 
Tôi lo sợ rằng đến tháng Bảy hay tháng Tám, những cuộc biểu tình rồi sẽ chết yểu và các phương tiện truyền thông sẽ lại ngừng đề cập đến chúng tôi, mọi thứ sẽ sớm biến mất.
 
Giống như những gì từng diễn ra vào năm 2013…
 
Đây cũng chính là lý do mà tôi thực hiện bài viết này.
 
Tôi muốn đảm bảo rằng, nó, cuộc chiến chống lại sự phân biệt chủng tộc sẽ không chết. Và để làm được điều này, tôi cần những người da trắng đứng bên cạnh mình. 
 
Bây giờ, phong trào Black Lives Matter có thể đang có nhiều sức mạnh và ảnh hưởng nhưng chúng tôi không thể nào làm nó một mình. Chúng tôi cần sự ủng hộ từ những người da trắng, những người đang thực sự kiểm soát thế giới. Đó là những người da trắng có thể xóa bỏ cái hệ thống phân biệt chủng tộc này. Nếu họ muốn tiếp tục đẩy người da màu xuống bùn, chúng tôi sẽ chẳng có cơ hội nào cả.
 
Hãy nói với họ rằng các bạn ở bên cạnh chúng tôi. Nói với họ về việc các bạn nghĩ gì sau khi chứng kiến cái chết của George Floyd. Nói với họ những gì mà các bạn hiểu về người da màu.

Kevin-Prince Boateng Bức tâm thư gửi những người da trắng hình ảnh
 
Bởi vì đây là cách duy nhất để chúng tôi thấy rằng thế giới đang thực sự đứng về phía những người da màu, rằng mọi người muốn thay đổi. Đó chính là chìa khóa. 
 
Tôi muốn làm công việc của mình. Tôi sẽ bắt đầu từ Berlin rồi đến toàn bộ nước Đức, châu Âu, nước Mỹ và hy vọng là cả thế giới. Tôi chẳng hề sợ hãi. Nếu như những nhà tài trợ cho tôi hay đội bóng của tôi sa thải tôi vào ngày mai chỉ vì những gì tôi nói ra để bảo vệ quyền bình đẳng con người, tôi sẽ chẳng quan tâm. Tôi chỉ muốn làm việc cùng những con người đang thức tỉnh. Tôi đã nghĩ về một ngày tri ân dành cho George Floyd để tôn vinh cộng đồng người da màu và sự xuất sắc của những người da màu. Tôi muốn xem một buổi hòa nhạc ở Berlin, nơi tất cả mọi người đều được mới đến tham dự, nơi có thể tập trung vào sự kiện Black Lives Matter. Tôi đang viết một bài hát về nó. Tôi muốn làm điều gì đó ý nghĩa nhất cho tất cả.
 
Nếu phải chi tiền, tôi sẽ làm. Tôi sẽ không bao giờ từ bỏ, chắc chắn là như vậy. Tuy nhiên, tôi cần sự giúp đỡ của mọi người. Tôi là một cầu thủ bóng đá, một người có rất nhiều ý tưởng và dám lên tiếng vì một lý do hoàn toàn chính đáng. Tôi biết sẽ có một cuộc biểu tình khác ở Berlin vào thời gian tới và tôi cũng hiểu nhiều quốc gia gặp áp lực trước những cuộc biểu tình này. Điều này lại cho tôi thêm những hy vọng. Ít nhất thì mọi thứ sẽ tiếp tục kéo dài. Nó cần phải kéo dài hơn thế nhiều. Và để cuộc chiến về vấn nạn phân biệt chủng tộc này không trở nên vô nghĩa, chúng tôi cần sự tham gia và ủng hộ của tất cả mọi người, đặc biệt là những vận động viên, các phương tiện truyền thông và tất nhiên rồi… cả những người da trắng nữa.
 
Một số người có thể cảm thấy điều này thật là ngớ ngẩn nhưng hãy nghĩ xem, bạn có thể lựa chọn nhảy lên chuyến tàu của chúng tôi, một chuyến tàu sẽ thay đổi cả thế giới. Đừng cảm thấy sợ hãi và cũng đừng im lặng. Bởi chúng tôi sẽ luôn sát cánh cùng bạn. Chúng tôi chỉ muốn biết rằng bạn sẵn sàng đứng về phía chúng tôi, sẵn sàng ủng hộ cho những người da màu đang tìm kiếm sự công bằng cho chính cuộc đời mình. Chúng tôi cần sự giúp đỡ tất cả mọi người.  

Dịch từ: The Players' Tribune (3983)
 
 

Để lại một bình luận

Thông tin phản hồi (0)

Bài mới cùng mục

Thông tin Thể thao Việt Nam
- Trụ sở: P601, CT4 chung cư Booyoungvina, Mỗ Lao, Hà Đông

ttvn

Top